Khi bạn mất Kết nối với bản thân, điều gì sẽ xảy ra?

Một trong những lý do lớn nhất khiến những người thông minh, chăm chỉ, có năng lực… vẫn loay hoay trong sự nghiệp, chính là: họ đã mất kết nối với bản thân từ lúc nào không hay.

Khi mình ngồi trò chuyện với khách hàng - những phụ nữ giỏi giang, tài giỏi, tháo vát, cầu tiến, câu mà mình nghe đi nghe lại nhiều nhất luôn là: “Em không biết mình muốn gì.” Điều làm mình thương nhất, là hầu hết họ đều chốt lại đại ý xoay quanh kiểu: “Chắc do em kém. Do em thiếu nghị lực. Do em lười.” 

Trong khi sự thật lại nằm ở chỗ khác: họ không kém, họ chỉ đã xa rời chính mình quá lâu.

Khi bạn không còn kết nối với bản thân, mọi quyết định sự nghiệp của bạn thường được xây trên… tiếng ồn. 

Tiếng ồn của kỳ vọng gia đình. Tiếng ồn của bạn bè cùng trang lứa đã “ổn định”, đã “thành công”. Tiếng ồn của mạng xã hội, nơi người ta khoe những cú nhảy nghề ngoạn mục, những chuyến du mục khắp nơi, những sự nghiệp “tâm linh - tự do - 6 con số”, nhưng không ai kể đoạn họ hoang mang, sợ hãi, vỡ mặt bao nhiêu lần. Trong tiếng ồn đó, tiếng lòng của bạn: nhu cầu thật, mong muốn thật, khao khát thật, bị vặn nhỏ đến mức bạn gần như không nghe thấy nữa.

Thế nên bạn chọn nghề, chọn công việc, chọn hướng đi bằng “lý trí sinh tồn”: cái gì an toàn hơn, cái gì dễ giải thích với ba mẹ hơn, cái gì nghe “ổn” hơn. Lâu dần, bạn sống tốt trong những lựa chọn đó, có lương, có KPI, có chức danh, có cả danh thiếp. Chỉ là… mỗi tối trước khi ngủ, cơ thể bạn gửi cho bạn những tín hiệu rất nhỏ: thẫn thờ, mệt rã, chán nản vô cớ, không hiểu sao ngày nào cũng “ổn” mà trong lòng vẫn như thiếu cái gì đó. 

Những tín hiệu đó chính là “tiếng lòng”. Nhưng vì đã quen gạt nó đi quá lâu, bạn không nhận ra.

Một khách hàng từng nói với mình: “Em không biết mình thích gì, nên cứ đụng đâu làm đó. Làm được thì làm tiếp, không được thì thôi. Giờ chuyển nghề cũng sợ, vì sợ mất thời gian, mất tiền, sợ sai.”. Khi mất kết nối với bản thân, chúng ta không còn phân biệt được đâu là “tiếng lòng” và đâu là “tiếng nói từ nỗi sợ”. 

Bạn tưởng bạn đang thiếu khả năng, thiếu kỷ luật, nhưng thật ra bạn đang thiếu một cái la bàn bên trong. Không phân biệt được thế nào là thật, thế nào là ảo, thì mọi thứ ngoài đời: công việc, mục tiêu, kế hoạch, lộ trình  đều trở nên mơ hồ.

Khi bạn không kết nối với mình, nghĩa là bạn không còn tin vào cảm nhận của chính mình, và bạn bắt đầu tìm đến sự xác nhận từ người khác, từ những thông tin bạn nghĩ rằng không thể nào sai khác được: test tính cách, trắc nghiệm, số học, chiêm tinh, tarot, những phương pháp người khác chỉ dẫn để chọn sứ mệnh, sự nghiệp như Ikigai, True North… 

Cái gì cũng thử, cái gì cũng thấy “cũng đúng đúng”, nhưng rồi vẫn không thật sự rõ. Không phải vì những công cụ đó vô ích, mà vì chiếc “ăng-ten bên trong” của bạn đang rối. Khi bạn không dám, hoặc không muốn, hoặc đã quên cách quay về cảm nhận thật của chính mình, thì dù bản đồ bên ngoài có chi tiết đến đâu, bạn vẫn không bước tiếp được. Bởi bạn không thể, không dám sàng lọc lại từ những thông tin đó. Cho dù người khác có bảo bạn giỏi kỹ năng đó, bạn cũng khó mà tin họ nếu bạn không tin vào chính mình.

Mất kết nối với bản thân cũng khiến hệ thần kinh của bạn lúc nào cũng căng như dây đàn. Não bạn chạy liên tục “100 tab”: lo hôm nay làm gì, mai làm sao, mốt sự nghiệp đi hướng nào, những tình huống có thể xảy ra là gì, lựa chọn nào là đúng.

Trong trạng thái đó, rất khó để bạn có đủ không gian bên trong để suy nghĩ thông suốt về sự nghiệp. Bạn chỉ đang sống trong chế độ “chữa cháy”: giải quyết việc ngày hôm nay, cố gắng không mắc lỗi, cố gắng không bị tụt lại. Nhưng, một sự nghiệp đúng với mình thì không thể được xây trên chế độ “chữa cháy” mãi như vậy.

Mình từng trải qua đúng y như vậy. Từng làm trợ lý, từng burn-out, từng nhảy việc, rồi từng hoang mang, suy sụp, hy vọng rồi thất vọng đủ các cung bậc. Chỉ khi mình bắt đầu quay về kết nối với bản thân:  lắng nghe những gì cơ thể nói, tin vào cảm nhận của chính mình, dám thừa nhận điều mình thật sự mong muốn, gỡ bỏ những niềm tin và hàn gắn tổn thương,  thì mọi thứ mới dần xếp lại. Mình nhận ra mình hoàn toàn có thể vừa phụng sự, vừa trở thành coach, là một solopreneur theo cách rất riêng của mình. Tự mình vẽ đường và mở đường cho mình chạy.

Không kết nối với bản thân, bạn sẽ không định hướng được sự nghiệp, bởi vì sự nghiệp, ở tầng sâu nhất, không chỉ là “ngành nghề” hay “chức danh”. Nó là cách bạn chọn để trao tặng thế giới những phần sống động nhất của mình. Khi bạn nhìn thấy phần sống động ấy là gì: kết nối trò chuyện, thể hiện nó, khoe nó ra với người khác, thì bạn mới sắp xếp cuộc đời và sự nghiệp theo nó được. 

Định hướng sự nghiệp không bắt đầu bằng câu hỏi: “Ngành nào đang hot? Làm gì lương cao? Nghề nào tự do?” Nó bắt đầu bằng những câu hỏi nhỏ, rất nhỏ, nhưng cần sự trung thực lớn: “Điều gì làm mình thật sự cảm thấy có ý nghĩa?”, “Lúc mình làm việc này, cơ thể mình cảm thấy tự do hay nghẹt thở?”, “Mình còn muốn sống tiếp 5 năm nữa giống như bây giờ không?”. Những câu hỏi đó, không một ai trả lời giúp bạn được, kể cả mình, kể cả bất cứ chuyên gia nào. Điều mình có thể làm, là đi cùng bạn, giữ cho bạn một không gian đủ an toàn để bạn dám nhìn, dám nghe, dám thành thật với chính mình.

Vậy nên, nếu bạn đang mông lung sự nghiệp, đừng vội đổ lỗi cho bản thân là thiếu kỷ luật, thiếu chiến lược, không có gì tài giỏi. Hãy nhìn lại, thật sự ngồi xuống, tắt hết tiếng ồn, và hỏi mình: “Mình đang cảm thấy gì? Mình đang sống cuộc đời của ai? Mình có còn nhận ra mình trong cuộc sống mỗi ngày này không?” Từ khoảnh khắc bạn dám hỏi lại những câu đó, mối dây kết nối giữa bạn và chính bạn bắt đầu được nối lại. Chỉ khi đó, mọi bản đồ sự nghiệp mới thật sự có ý nghĩa.

Điều kỳ diệu là: khi bạn kết nối lại với bản thân, tin tưởng vào chính mình, tự chọn, tự tạo ra con đường bạn mong muốn, bạn trở thành người đi tiên phong cho chính cuộc đời mình. Lúc đó, bạn sẽ thấy việc nhẹ, lương cao không còn phải là mục tiêu cuối của bạn nữa, mà là mỗi ngày đề cảm giác rõ ràng rằng mình đang sống đúng đời sống của mình. Mỗi bước đi đều đầy hứng khởi, bởi vì bạn không còn đi theo tiếng ồn, bạn đi theo con đường mà trái tim bạn mách bảo.

Nếu bạn thấy bản thân thấp thoáng đâu đó trong câu chuyện này, hãy chia sẻ với mình một chút về hành trình của bạn.

Bạn đang cảm thấy thế nào? Và điều gì khiến bạn trăn trở nhất lúc này?

Sending you love & light, 

Châu

Previous
Previous

Bạn không manifest điều bạn nghĩ. Bạn manifest điều cơ thể tin là AN TOÀN để nhận.

Next
Next

Dim your light to fit in