Dim your light to fit in
Trong tiếng Anh có một cụm từ mình nhớ mãi, đó là “Dim your light to fit in”, thường dùng trong lĩnh vực tâm lý - chữa lành - phát triển bản thân.
Ý nghĩa của nó = Cố tình làm mờ đi ánh sáng, tài năng, bản chất thật của mình chỉ để hòa hợp với người khác.
Có bao giờ bạn bước vào một căn phòng và ngay lập tức… thu mình lại một chút?
Hạ giọng xuống một chút?
Giấu đi sự thông minh của mình một chút?
Giấu đi tài năng, trực giác, quan điểm, cảm xúc - chỉ để “an toàn”, chỉ để “không quá khác biệt”?
Nếu có, bạn đã từng dim your light to fit in.
Bạn từng thu nhỏ chính mình để vừa vặn với những người xung quanh.
Không phải vì bạn không muốn, mà vì đã có thời, tỏa sáng nghĩa là nguy hiểm.
Tỏa sáng nghĩa là bị soi, bị ghen, bị phán xét, bị làm tổn thương. Tỏa sáng nghĩa là không được yêu.
Thến nên, bạn học cách tắt bớt ánh sáng đi.
Học cách im lặng, thông minh vừa đủ. Học cách giỏi nhưng không được “quá giỏi”.
Học cách nhạy cảm nhưng không sâu quá mức để tránh bị xem là “drama”.
Học cách thu mình một chút trong mọi cuộc trò chuyện, trong mọi mối quan hệ, trong mọi không gian.
Không ai bảo bạn phải làm vậy. Nhưng cơ thể bạn nhớ.
Cơ thể bạn biết chính xác khoảnh khắc ánh sáng của bạn từng bị làm đau.
Nó lưu lại ký ức đó trong từng hơi thở, từng phản xạ, từng lần bạn co người lại mà không hiểu vì sao.
Rồi lớn lên, mỗi khi bạn sắp tỏa sáng, khi sắp chia sẻ gì trên mạng xã hội, khi sắp đăng một bài thật sâu, khi sắp xuất hiện, khi sắp nhận một cơ hội lớn, bên trong bạn có hàng nghìn suy nghĩ xuất hiện kéo bạn xuống: “Đừng. Mọi người sẽ nghĩ gì?”
“Đừng. Mình đâu đủ tốt đâu.”
Đó chính xác là những khách hàng mình từng làm việc cùng: thông minh, sâu sắc, có trực giác mạnh, đã học qua không biết bao nhiêu khóa chữa lành. Họ hiểu cơ chế tâm lý, hiểu năng lượng, hiểu inner work. Họ nói chuyện với một độ nhạy và tinh tế mà không phải ai cũng có được.
Nhưng khi cần bộc lộ chính mình, họ lại… nhỏ lại.
Có người là healer.
Có người là giáo viên dạy thiền.
Có người là coach năng lượng đã giúp hàng chục người khỏi mắc kẹt.
Nhưng mỗi lần bước vào không gian mới, hoặc đơn giản chỉ nhìn ai đó tự tin xuất hiện, họ lại thấy mình… lép vế một chút. Bên trong đầu họ luôn có một âm thanh rất quen:
“Chắc họ giỏi hơn mình.”
“Chắc mình không đủ tốt.”
“Chắc mình nói sai mất.”
Và họ tin những lời đó. Họ tưởng đó là sự khiêm tốn, biết vị trí của họ là ai, nhưng dần dần, tâm lý đó khiến họ cảm thấy mệt, dù biết bản thân giỏi nhưng vẫn so sánh với người khác, tới mức cảm thấy sân si, nhiều lần tắt mạng xã hội hay chặn tin tức một ai đó để không bị ảnh hưởng tâm trạng.
Họ sẽ không viết gì nữa. Hoặc viết nhưng luôn nhìn trước ngó sau, tinh chỉnh câu chữ sao cho hay ho, thú vị, hợp lý.
Thật ra điều họ thường chưa nhận ra được là:
Họ như vậy không phải vì họ kém, không biết cách xuất hiện, mà vì bên trong họ vẫn mang hai vết thương lòng: “mình không đủ tốt” và “mình không được nhìn thấy”.
Cách họ đang né tráng, chỉ là cơ chế sinh tồn của một đứa trẻ từng bị tổn thương mà bạn vẫn đang mang trong cơ thể trưởng thành.
🌿 Khi tuổi thơ dạy bạn rằng bạn phải “nhỏ bé” lại mới an toàn
Một khách hàng kể rằng từ nhỏ, gia đình ít khi có thời gian thật sự nhìn thấy con cái. Không phải bố mẹ không thương, mà vì họ bận mưu sinh. Trong những gia đình như vậy, những đứa trẻ nhạy cảm thường học cách trở thành “ngoan - hiểu chuyện - không đòi hỏi”.
Cô chỉ làm và nói những điều bố mẹ cho phép, và biết rằng bố mẹ sẽ vui. Hầu như mọi thứ liên quan đến ăn nói, học hành, ăn mặc, cử chỉ, đều dùng bố mẹ làm thước đo tiêu chuẩn.
Sống như thế quá lâu, cơ thể đã hình thành một niềm tin rất nguy hiểm nhưng rất phổ biến:
“Mình chỉ được yêu khi mình ngoan.”
“Mình chỉ an toàn khi mình thu nhỏ lại.”
Khi lớn lên, niềm tin này không biến mất chỉ vì cô hiểu lý thuyết chữa lành. Nó ở trong hệ thần kinh. Trong bụng, ngực, hông. Trong việc cô khoanh tay lại mỗi khi bước vào môi trường xa lạ. Đó là vì cơ thể cô đang làm điều duy nhất nó từng biết: bảo vệ chính mình.
Chính vì từng không được nhìn thấy đúng cách khi còn nhỏ, cô cũng khó nhìn thấy chính mình khi trưởng thành.
Chúng ta dù giỏi đến đâu, nhưng nếu bên trong vẫn là một đứa trẻ chưa từng được nhìn thấy và ôm ấp, dù đi đâu, bạn cũng sẽ cảm thấy mình lép vế, không tài giỏi bằng người khác - ngay cả khi bạn đã đứng cùng họ trên chính con đường đó. Những sự yếu đuối, cô độc vẫn sống trong cơ thể bạn, và vô thức luôn níu chân bạn lại, mà bạn vẫn đang lý giải bằng những lý do nghe vô cùng hợp lý logic.
🌙 Trong buổi coach hôm ấy, khi cô đặt tay lên bụng và thở sâu, cơ thể phản ứng ngay lập tức: vai mềm xuống, tay ấm lên, cột sống thả lỏng, nước mắt rơi mà không cần hỏi “vì sao”, và một cảm giác nặng rất dịu kéo đến.
Đó là biểu hiện khi cơ thể cảm thấy an toàn.
Khi hệ thần kinh lần đầu nhận ra nó không cần gồng nữa, nó sẽ buông, giống hệt như cách một đứa trẻ cuối cùng cũng được ôm.
Khi cô kết nối lại với cơ thể, chứ không phải lý trí, nó đã dẫn cô trở về nơi cô vốn thuộc về: một không gian của tự tin, tự chủ và tự do từ bên trong giúp cô xác định giá trị cốt lõi, con người thật của mình.
Từ trạng thái ấy, cô đã nhìn rõ hơn rất nhiều điều mà trước đây chỉ “biết bằng đầu”:
So sánh không phải là tính xấu, mà là một trải nghiệm ký ức muốn được khơi gợi lại và được ôm ấp
Mệt không phải lười, mà là kiệt sức vì phòng vệ.
Sợ xuất hiện không phải thiếu tự tin, mà là nỗi sợ bị nhìn thấy “không đủ tốt”.
Điều quan trọng nhất:
Cô nhận ra có một con đường phía trước, giúp cô cảm thấy bình an và tiến bước trong sự nghiệp: muốn được sống thật.
✨ Cảm giác lép vế, thu nhỏ bản thân để nhường cho người khác không phải là số phận. Nó chỉ là tiếng vọng của những năm tháng bạn buộc phải nhỏ lại để an toàn.
Nhưng bạn không còn là đứa trẻ ấy nữa. Bạn không cần phải biến mất mới an toàn. Bạn có quyền và hoàn toàn có khả năng giúp bản thân lớn lên và toả sáng. Bạn xứng đáng an toàn và được đón nhận ngay cả khi bạn khác biệt.
Send you all lots of love and light,
Châu Võ