Bạn có đang định hướng cuộc đời đúng với trái tim mình?
Dạo gần đây mình làm việc nhiều với các khách hàng xoay quanh chuyện chọn hướng đi cho đúng: cho tương lai, cho công việc, nên đi hay nên ở, có nên tiếp tục công việc này hay không.
Điều đó làm mình nhớ lại cách đây 3 năm, khi mình quyết định quay về với công việc phục sự tâm linh.
Nó không chỉ đơn giản là chọn làm tự do, buông bỏ chức danh, rời công việc văn phòng với mức lương ổn định, chức danh đẹp đẽ, những buổi họp mặt, ăn chơi, thảo luận với đồng nghiệp; mà còn là bước đi vào một con đường không ai biết chắc, không ai nói được điều gì là đúng, nên đi thế nào cho chắc chắn. Để đưa ra quyết định đúng, ai cũng cần có định hướng.
Định hướng cũng giống tư tưởng, giá trị niềm tin, quan điểm cốt lõi, lý tưởng của mỗi người.
Tất cả đều thay đổi theo thời gian. Không có gì đảm bảo chúng sẽ vững vàng hay trường tồn. Cái nào đúng, cái nào sai thì không thể thấy ngay, không cầm nắm được, không đoán trước kết quả. Nhưng chúng luôn tồn tại, chạy ngầm và chi phối mọi hoạt động, hành động, suy nghĩ, cảm xúc, cả chất lượng sống của chúng ta.
Với mình, định hướng có hai điểm quan trọng mà nhiều người hay mắc sai lầm, hoặc nói đúng hơn là chưa nhìn đủ rõ ràng.
Sai lầm thứ nhất: sự mù mờ, không dám thừa nhận hoặc nắm lấy ước mơ, con người mình muốn trở thành, cuộc sống mình muốn sống.
Nhiều người thường bắt đầu bằng câu: “Tôi không biết mình muốn gì, chỉ biết mình không muốn gì.” Điều này không sai, nhưng chưa đủ.
Ví dụ: bạn không muốn làm việc văn phòng, vậy có thể chọn làm tự do. Nhưng trong hàng ngàn công việc tự do ấy, nghề nào mới thực sự phù hợp?
Ngay cả khi bạn chọn được công việc, bạn vẫn phải tiếp tục đi sâu vào chọn lựa ngách, loại sản phẩm và tệp khách hàng bạn muốn phục vụ.
Cùng là pasta, nhưng hương vị nào, cách chế biến, vùng miền nào mới mang lại cho bạn thứ cảm giác thoả mãn khi thèm, khi nghĩ về pasta nhất.
Có rất nhiều thứ na ná như thứ chúng ta muốn, nhưng cuối cùng chỉ có một thứ thật sự là điều mỗi người chúng ta khao khát trong lòng.
Bạn có thể chọn hai thứ cùng một lúc, có thể nghe theo lời khuyên hay bị ảnh hưởng bởi người khác. Nhưng đến một lúc nào đó, bạn cũng phải tự quyết định cho riêng mình.
Càng kết nối và thấu hiểu bản thân, càng biết điều gì khiến mình rung động, điều gì chạm đến và làm mình muốn cống hiến dù chưa có tiền, thì bức tranh cuộc sống sẽ càng rõ ràng. Chính nó mới mang lại sức sống và sự bền bỉ lâu dài.
Khi có bức tranh đó, bạn sẽ biết cách đi đến, biết tạo dựng nó cụ thể hơn. Giống như bạn phải biết mình muốn đến Đà Nẵng hay Hà Nội thì mới chọn được phương tiện, công cụ phù hợp (trừ khi bạn thuộc kiểu người thích đi lang thang khắp thế giới).
Ba năm trước, sau một năm gap year, nếu mình vẫn là con người cũ, mình chỉ mong có công việc ổn định, thu nhập đều đặn, để dành thời gian chăm sóc bản thân, đi chơi, du lịch, kết nối bạn bè, đi concert. Nhưng lúc đó, mình nhận ra mình không còn muốn như thế nữa.
Mình không muốn phải dùng thời gian, công sức, nỗ lực để hòa nhập với một môi trường mới, xây dựng lại sự nghiệp từ đầu. Bởi sự nghiệp đó, kỹ năng đó, thành tựu đó cũng chỉ phục vụ cho công ty, cho doanh thu, lợi nhuận của họ.
Trong khi đó, thời gian dành cho bản thân thì ít ỏi, mà thậm chí khi tận hưởng, chi tiêu cũng là để bù đắp, xoa dịu sau deadline, sau yêu cầu của sếp. Và vòng quay ấy sẽ chỉ là: làm việc – bào sức – tiêu tiền để xoa dịu – rồi lại quay lại công việc.
Ngược lại, khi cho phép mình mơ và xác định tầm nhìn, mình nhận ra điều mình thực sự muốn là một cuộc sống tự do.
Không phải là không làm gì, mà là được tự chủ: mọi thứ do mình quyết định, phán đoán, xây dựng. Một business vận hành theo tốc độ của riêng mình, đầy tình yêu thương. Mỗi ngày đều có thời gian kết nối với bản thân, làm việc không chỉ cho business mà còn nuôi dưỡng chính mình và hành trình phục sự tâm linh.
Mình mong được đi khắp nơi, kết nối với nhiều người, nhìn ngắm vẻ đẹp của thế giới này. Cho đến bây giờ, mình không dám nói cuộc sống của mình là thoải mái, thuận tiện, hay thành công. Những ai theo dõi hành trình của mình đều biết: mình luôn phải cố gắng cân bằng giữa việc di chuyển, phục sự, công việc và sức khỏe cá nhân.
Lịch trình sinh hoạt thay đổi nhiều, ăn uống, ngủ nghỉ không điều độ. Nhưng quan trọng là, ngay cả trong những lúc vất vả, thức đêm, mình vẫn cảm thấy thích thú và biết ơn.
Bởi từng bước đi, từng khoảnh khắc đến giờ đều phục vụ cho con người mình muốn trở thành, cho cuộc sống mình mong muốn. Mọi nỗ lực mình bỏ ra không chỉ mang lại kết quả, mà còn đem đến niềm vui, sự học hỏi, phát triển bản thân và đối diện với những góc khuất của chính mình mọi lúc, mọi nơi.
Sai lầm thứ 2: Phó mặc hết tất cả cho cơ hội và sự thay đổi đến với mình.
Nghe thì có vẻ vô lý đúng không? Khi mình đang muốn cải thiện cuộc sống, thì thấy có cơ hội là phải nắm lấy chứ?
Nhưng thực tế, những người ở quá lâu trong một hoàn cảnh, hoặc mới bước vào hành trình thay đổi, thường có xu hướng nắm bắt mọi cơ hội mà không suy xét xem nó có phù hợp hay có đưa mình đến mục tiêu thật sự mong muốn hay không.
Thay vào đó, tâm lý thường là: cứ nắm lấy cơ hội đã. Không thành công thì thành nhân, không bổ ngang thì bổ dọc. Cứ đi đi, biết đâu sẽ có bất ngờ hay điều kỳ diệu dẫn đến một mục đích nào đó.
Tư duy này cũng có lý, không hẳn sai. Nhưng nếu đặt bản thân vào trạng thái thiếu cái nhìn bức tranh tổng thể như vậy, bạn dễ rơi vào tình thế chênh vênh.
Nếu cơ hội đó kéo theo nhiều khó khăn hay nguy cơ thất bại, bạn sẽ tốn công sức, mất niềm tin vào cuộc sống và thậm chí nghi ngờ chính mình mỗi khi đưa ra quyết định sau này.
Đúng là bạn sẽ có thêm kinh nghiệm, sự cẩn trọng hơn, nhưng sẽ chật vật không đáng có.
Sự chật vật đó lại là thứ bạn hoàn toàn có thể tránh và tiết kiệm được, khi bạn không dễ dàng phó mặc tương lai cho bất kỳ cơ hội nào, mà dành thời gian tìm hiểu kỹ khát vọng của mình, thay vì vội vàng chạy theo vì sợ mất phần.
Chưa kể, có những cơ hội nhìn qua thì rất béo bở, nhưng bạn vừa chật vật đối mặt, vừa không thoát ra được. Có người mắc kẹt trong nợ nần, ràng buộc pháp lý, sống trong lo sợ, thậm chí nhập viện vì làm việc quá sức. Những nguy cơ đó, thật ra, có thể tránh được nếu suy xét rõ ràng hơn.
Mình không cổ súy chuyện bàn lùi, lo xa hay chậm chạp đến mức không dám làm gì. Nhưng hãy tự hỏi:
Vì cơ hội này đến, bạn sẽ lao theo, chấp nhận mọi khó khăn, chèo chống đến cùng để “thành nhân, thành công”?
Hay bạn chọn cách khác: biết rõ mình muốn gì, khao khát thay đổi, nhưng nhận ra cơ hội này chưa phù hợp. Bạn tạm gác nó lại, quay về làm việc với bản thân, vượt qua lười biếng, trì hoãn, sợ hãi để tự mở đường, tự tạo đường, từng bước xây dựng con đường đúng với con người và cuộc sống mình mong muốn.
Đây chính là một cuộc chiến nội tâm: vượt qua lười, vượt qua trì hoãn, vượt qua sự êm ái, thoải mái, an toàn. Nhưng nó kích thích sự tự chủ bên trong, giúp bạn giảm thiểu rủi ro từ bên ngoài (những gánh nặng tài chính, lối sống thực tế, hay những nguy cơ bất ngờ mà cơ hội kia có thể mang đến).
Quan trọng là bạn muốn cái nào.
Mục tiêu lớn nhất của con người khi sống đời này cũng chỉ là bình an và hạnh phúc, để mọi thứ đến với mình thuận lợi và nhẹ nhàng. Đôi khi, bạn không cần chọn con đường khó đi để rèn luyện hay chứng minh điều gì cả.
Khi có đủ thông tin, sự lựa chọn của bạn sẽ sáng suốt hơn, và bạn càng có thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.
Với mình, việc suy xét từng cơ hội không phải là bàn lùi, mà là phân tích, lập luận.
Nó xuất phát từ tình yêu và sự trân trọng dành cho cuộc sống, cho tương lai của mình.
Thay vì phó mặc cho cơ hội hay người khác, thì đây mới là ý nghĩa thực sự của một lối sống tự do.
Tự do không phải là muốn làm gì cũng được. Cũng không phải muốn làm gì thì làm.
Tự do là cho phép bản thân suy xét, cân nhắc: chọn tương lai mình muốn, chọn cơ hội và con người phù hợp, chọn bước đi và công cụ để tiến về phía trước.
Đừng để cuộc đời bạn phó mặc vào những cơ hội đến rồi đi, hãy bắt đầu từ việc thấu hiểu bản thân và yêu chính mình, để từ đó bạn đủ rõ ràng và vững vàng chọn con đường thật sự dẫn bạn đến tương lai mong muốn.
With light & love,
Châu