Giữ Thăng Bằng Trước Những Bước Ngoặt Lớn
Ai cũng mong chờ và nói về bước ngoặt, thay đổi lớn, nhưng ít ai nói cho mình biết rằng: Ngay cả khi đó là bước ngoặt thăng hoa, thay đổi tốt, đứng trước nó, chúng ta vẫn cần chậm lại để giữ thăng bằng, để được buồn thương, lấy thêm dũng khí.
Gần 4 tháng, mình được đi qua vô vàn cung bậc, trải nghiệm, và gặt hái không ít thành quả, được thăng hoa, phát triển lên một bậc nữa cả trong sự nghiệp, phụng sự tâm linh. Lẽ dĩ nhiên, chúng đòi hỏi mình phải thay đổi cả danh tính, nhanh chóng buông bỏ những gì quá date, nhanh chóng thích nghi để xuất hiện với con người, vai trò mới.
Sau những chuyến đi dài ngày liên tục, mặc dù vẫn làm việc với khách hàng 1-1, mình vẫn cảm thấy gượng khi tiếp tục xuất hiện với vai trò là coach, và ra mắt thêm vai trò mới.
Mình chưa từng được dạy rằng:
- Thấy hoảng sợ khi bước đến những vị trí mình từng mơ ước là điều bình thường
- Thấy luyến tiếc, mất mát khi gác lại những vai trò không còn phù hợp là điều bình thường
- Chiến thắng bản thân, lựa chọn khác đi, làm điều đúng đắn không tổn thương người khác, không lặp lại pattern ngay khi trong lòng đang muốn làm ngược lại, có thể khiến bản thân ức chế đến bật khóc, run rẩy thế nào
- Cần rất nhiều can đảm để mềm yếu, bộc bạch nỗi lòng, dám hỏi xin sự giúp đỡ, dám nương tựa, kết nối với người khác, giữ được tình thương với họ
Những ngày đó, mình chỉ thực hành quan sát có ý thức, sống sâu sát với đời sống trong mỗi chuyến đi. Không có thời gian để viết lách, đọc sách, suy ngẫm, điện thoại, laptop, nhạc phim gì nhiều.
Chính nhờ vậy, mình bỗng nhìn thấy rõ ràng những khoảnh khắc, trạng thái đối lập đan xen lẫn nhau: có động lực hay mất động lực, phát tiết hay yêu thương, tập trung hay xao nhãng, tự tin hay tự ti, đau khổ hay hạnh phúc, v.v. chỉ cách nhau một lằn ranh. Chỉ cách nhau ở chỗ, chúng ta chọn góc nhìn nào, chúng ta có đủ tĩnh lặng để nhìn ra năng lượng, lực kéo ở mỗi thái cực hay không.
Mình đã từng mất rất nhiều năm trăn trở giữa vô vàn trạng thái tính cách của mình, mình là ai? Mình muốn chọn phát triển theo hướng nào? Mình cũng đã từng nghĩ rằng: “Nếu không còn năng lực tâm linh, mình còn có thể làm gì và mình còn gì?”
Giờ đây, mình tin rằng, trạng thái nào cũng là mình. Mình yêu tất cả những trạng thái, sở thích, khía cạnh đó ở bản thân. Sự nghiệp hay làm gì sẽ tự trải dài theo sau, khi mình hiểu chính mình sâu sắc hơn.
Mình tin rằng chúng ta đều như vậy:
Sự biến hoá khác biệt màu sắc độc đáo theo hành trình mỗi người. Làm mới mình không cần cố gắng hay theo công thức, vì bản thân chúng ta mỗi ngày mỗi sự việc đã là khác nhau rồi. Càng lật ra những lát cắt, chúng ta sẽ càng nhận ra bản chất tinh tuý bên trong mỗi người vốn dĩ không như mình nghĩ. Nuôi dưỡng chính mình phong phú, các tiềm năng và con đường tự động bung nở phát triển rực rỡ.
Chúng ta tự định nghĩa chính mình, và tự tạo giá trị cho cuộc đời mình.
Stay tuned!
Sending you love & light,
Châu