Neo Lại Giữa Những Phút Chông Chênh
Với mình, con đường đạt được mục tiêu không khó, biết được mục tiêu là gì mới khó.
Chủ yếu xoay quanh những thứ về bản thân là ai, hướng tới điều gì, muốn sống cuộc sống như thế nào, và yêu thích điều gì, có thể gắn bó với điều đó cả đời không chán. Chỉ cần biết được những điều gốc rễ như thế, mình tin rằng những thử thách trên hành trình đều có thể vượt qua, bằng sự quan sát, phân định minh bạch, kiên nhẫn, yêu thương.
Thế rồi trong hai tháng qua, mình bỗng rơi ra khỏi những gốc rễ của chính mình.
Bỗng dưng thấy dửng dưng với những cột mốc, thành tựu, tiến triển đã đạt được, không còn hào hứng với dự định, kế hoạch phía trước, không còn thấu hiểu, kết nối nhiều với những tài liệu nghiên cứu, bài viết chuẩn bị cho việc truyền thông còn dang dở. Cảm giác như sợi dây kết nối mình với mọi thứ, công việc, mối quan hệ thân thiết đã đứt hay lơi lỏng tự lúc nào.
Quan trọng là, có lúc mình không còn nhận ra chính mình. Sự thay đổi tâm tính, quan điểm, những trạng thái khác nhau của bản thân đôi khi còn khiến mình hoang mang, sợ hãi.
Cho tới bây giờ, những điều giúp mình vẫn giữ được thăng bằng, lướt trên những đợt sóng, tiến về phía trước là:
1. Lấy bản thân làm trọng tâm: dù có thay đổi ra sao, cũng chấp nhận và bao dung chính mình hết sức có thể. Tin rằng dù có phạm phải lỗi gì và còn khuyết điểm ra sao, vẫn xứng đáng được hạnh phúc.
2. Ít nhất 5 phút ngồi không tĩnh lặng mỗi ngày
3. Quan sát những niềm vui, vẻ đẹp nho nhỏ trong cuộc sống: Thả mình trong thiên nhiên, hít thở khí trời luôn là cách giúp mình kết nối với những điều thiêng liêng, cao đẹp bên trong lẫn bên ngoài nhanh nhất.
Như đợt du xuân vừa rồi, khi ngắm nhìn từng dải nắng vắt qua hàng cây, bông hoa trên nền trời xanh biếc như này, mình bỗng thấy lòng dịu lại, ngập tràn sự thân thương xúc động.
4. Hướng đến sự góp phần vào bức tranh chung: ngay cả khi chưa rõ ràng là gì, mình vẫn tin rằng những hành động, công việc nhỏ đang làm đều phục vụ cho điều gì đó lớn lao hơn chính mình. Là đất nước, cộng đồng cũng được, là ngành nghề, những người cùng chí hướng, thân phận cũng được. Nhờ vậy, mình mới có thể phóng tầm nhìn xa hơn, có thêm kiên nhẫn, phóng khoáng hơn.
5. Đức tin, nương nhờ bề trên: khi tin tưởng phó thác, phủ phục quy hàng, mình bước vào trạng thái đón nhận, cho phép mọi điều tốt đẹp đến với mình dễ dàng hơn, cảm thấy thư giãn hơn, và bước vào trạng thái đồng sáng tạo tốt hơn.
6. Đón nhận sự giúp đỡ, lời mời từ những người xung quanh: mình đã chủ động tham gia đăng ký những dịch vụ chăm sóc sức khoẻ, khoá học, để thông qua đó sẽ luôn có những người đốc thúc, hỏi han, giải đáp, quan tâm ngay khi thấy mình im lặng quá lâu.
Tham gia những circle có lịch trình đều đặn, có người rủ mình làm này làm kia, có cộng sự cùng chí hướng chia sẻ lắng nghe, ghi nhận, hiểu tâm ý và đề nghị giúp đỡ trước khi mình nhận ra mình cần. Có như vậy, mình cảm thấy bớt trôi dạt vô định, mà dần cảm thấy những cái ôm chặt ấm áp vô hình.
Mất đi hứng khởi, mục tiêu như rắn mất đầu. Tình hình năng lượng sẽ còn nhiều đảo lộn cho đến tháng 5 năm nay. Nếu bạn cũng đâu đó ở trạng thái như mình, hy vọng 6 điều trên sẽ giúp bạn neo lại giữa những phút chông chênh nhé.
Sending you love & light,
Châu