MỘT TƯ DUY GIÚP MÌNH BÌNH AN KHI PHỤNG SỰ TÂM LINH

Chắc hẳn chúng ta, đặc biệt những người thực hành lối sống, tin vào và phụng sự tâm linh sẽ có những trăn trở về chuyện con đường nào mới là đúng cho bản thân? Tại sao chúng ta lại phải gặp một số những vấn đề nhức nhối nhất định trong đời? Ý nghĩa và đích đến cuối cùng của việc phụng sự là gì? Hay nhìn nhận tương quan giữa mình và khách hàng nên thế nào mới đúng?

Đã nghiên cứu và thực hành xem chiêm tinh tarot nhiều năm, tiếp xúc với các bậc thầy về coi số, cúng tế, chữa bệnh từ con lắc cảm xạ, tử vi, kinh dịch, tứ trụ, phong thuỷ, v.v., mình đúc kết được một tư duy giúp mình trung dung, nhẹ nhõm hơn, giảm tải những mong cầu, thất vọng, tập trung vào niềm vui, tình yêu hơn trên con đường phụng sự này, đó là:

TÔN TRỌNG THỜI GIAN & QUY LUẬT TỰ NHIÊN Ở VẠN VẬT

Điều này thể hiện ở:

1. Danh tính, thử thách và các cột mốc phát triển của bản thân

Trong thần số học, có người xem bảo đỉnh trưởng thành đầu tiên của mình là năm 33 tuổi. Mình đã từng nghĩ quá muộn. Khi mình chính thức phụng sự tâm linh, các bậc tiền bối đã tiếc vì nếu mình đồng ý từ 10 năm trước, chắc hẳn giờ mình đã tiến xa. Mình thì nghĩ, có lúc thời gian là một thứ đã được bề trên sắp đặt. Có lúc, thời gian chỉ mang tính tương đối. Mọi thứ chỉ xảy ra khi có sự chín muồi, toàn tâm toàn ý bên trong mình, chứ không phải sợ hết hạn và thúc ép bản thân phải trưởng thành, phải đạt ngưỡng để có thể chuyển qua chặng đường tiếp theo, gặt hái được thành tựu nào đấy.

Tương tự, nếu mình không vật lộn với thể chất yếu, nhiều loại bệnh, mình đã không tìm đến các lối sống thuận tự nhiên, dinh dưỡng cân bằng, tập luyện đều đặn như Ayurveda, Đông y, Khí công, Pranayama. Nếu mình không cảm thấy chết mòn trong đời sống công sở, mình đã không thể trở thành coachpreneur như bây giờ. Nếu mình không trải qua những tổn thương biểu hiện ra thành cơn đau vật lý ở cơ thể, mình đã không tìm về thiền, shadow work, các phương pháp khoa học giúp hàn gắn cảm xúc, kết nối lại với đứa trẻ bên trong, phát triển trực giác như bây giờ.

Những tổn thương, vướng mắc mình đã gặp phải, về bản chất nó trung tính. Mình chỉ cảm thấy những điều đó là đau khổ, vướng mắc khi chúng được đặt dưới góc nhìn, tính cách, môi trường sống của mình. Ngay cả vấn đề sức khoẻ mình đang gặp phải, cũng là sản phẩm của nỗi đau tinh thần, lối sống không lành mạnh được tích tụ lại trong thời gian dài. Việc mình sẽ gặp phải những thử thách như thế, đã được định sẵn. Ngay cả quá trình mình tìm kiếm hướng giải quyết, cũng đã được định sẵn. Mình chỉ cần bình tâm và tiếp tục làm việc mình đang làm, bước đi tới phương hướng mình đã chọn mà thôi. 

2. Phụng sự tâm linh

Mình may mắn được tham dự vào nhiều cộng đồng lành mạnh. Trong đó, mỗi khi có ai đó chia sẻ xong, những người còn lại sẽ hưởng ứng, thả tim, comment khích lệ. Mình luôn biết ơn khi được nuôi dưỡng trong những môi trường đó. 

Và một ngày mình chợt nhận ra, nếu không có ai thả tim, không có ai khích lệ hay tìm ra được điểm hay, tốt trong những gì mình chia sẻ, mình có còn dám chia sẻ hay không? Mình có còn dám giữ nguyên nội dung, chính kiến đó hay không? Câu trả lời là Có. Việc được chia sẻ và nói ra những điều thật nhất trong lòng, vốn là một đặc quyền và là bản chất của mình, của mỗi người chúng ta.

Giống như khi mình phụng sự qua công việc khai vấn, đọc chiêm tinh, tarot, dù khách hàng dễ chịu hay khó tính, có tin tưởng mình trọn vẹn hay không, mình vẫn sẽ đọc với sự tận tâm và hết lòng. Bởi được làm những công việc đó đã mang đến cho mình niềm vui vô tận, là cách mình sống và toả sáng năng lực tự nhiên nhất. Như Mặt Trời chiếu sáng mà không cần tự nhận thức và chọn lựa có chiếu sáng hay không. Như hoa vẫn nở mà không cần chọn lựa là có nở hay không, không cần biết kỹ càng về sự nở của mình.

3. Thành bại của khách hàng

Mình đã gặp nhiều người khả năng vận dụng các môn huyền học giỏi bỏ nghề. Một trong những lý do chính là vì khách hàng của họ không tin họ, coi thêm thầy khác, không làm theo lời khuyên của họ, khách hàng của họ mãi không chịu thay đổi. Đâu đó mình thấy tiếc chỉ vì họ đặt giá trị bản thân họ lên những yếu tố bên ngoài, mà tài năng của họ không còn cơ hội toả sáng, giúp người giúp đời.

Khi mình nhìn nhận việc của mình là dùng tài năng trao đi giá trị, chịu trách nhiệm với thông tin mình đưa ra, việc của khách hàng là tin tưởng và đón nhận lời khuyên của mình, chịu trách nhiệm cuộc đời họ, mình cảm thấy dễ thở nhẹ nhàng hơn nhiều. 

Mình quan niệm, khách hàng đến với mình do duyên, hợp nhau, xây dựng lòng tin bền vững. Thế nên nếu như có ai không phù hợp với những giá trị ngầm đặt ra, họ sẽ không tìm đến mình. Nếu mình đã chọn phục vụ một ai đó, mình sẽ toàn quyền chịu trách nhiệm và chấp nhận toàn bộ con người họ. Quả thật, nhờ ơn trên, mình vẫn luôn gặp được những khách hàng dễ thương, luôn đồng cảm và ưu ái cho mình.

Tương tự, khi khách hàng thành công, mình sẽ chúc phúc và chung vui với họ. Nhưng đồng thời mình cũng tách biệt thành tựu của họ với sự đóng góp của mình. 

Có nghĩa là, việc họ thành công không liên quan gì đến mình cả. Họ không cần biết ơn mình. Thậm chí, ở tầng năng lượng tối cao nhất, có khi họ cũng không cần biết ơn họ vì đã đưa ra một lựa chọn đúng, vì đã gặp một người nào đó, vì họ đã may mắn, vì họ đã cố gắng, nỗ lực xuyên suốt.

Nếu một điều gì đó được định sẵn dành cho họ, sớm muộn gì họ cũng sẽ đạt được. Mỗi người đều có một dòng thời gian riêng. Khi đến thời điểm nhận, họ sẽ được ban cho. 

Còn mọi người, mọi người có tư duy cốt lõi nào khi phụng sự sứ mệnh tâm linh không? Hãy chia sẻ với mình bên dưới nha.

With love & gratitude,
Châu 


Previous
Previous

“LIFE IS ALWAYS TRYING TO INITIATING US” (Copy)

Next
Next

Những môn học, dịch vụ mình mình từng trải nghiệm