Breathe more life into yourself. Ease into your throne
Nếu như bạn đang cảm thấy hoang mang, mất phương hướng, sau một khoảnh khắc bỗng thấy tất cả không còn ý nghĩa gì. Nếu bạn cảm thấy ngộp, quá tải, lo lắng và hàng ngàn thứ cảm xúc không tên khác đang trỗi dậy. Mình mong bạn biết rằng, bạn không đơn phương độc mã. Chính mình cũng đang trải qua mỗi ngày.
Sau bài viết "Một sự sống đã hình thành", mình nhận được kha khá chia sẻ từ bạn bè, khách hàng về những khó khăn, biến cố, sụp đổ họ đang trải qua. Đặc biệt là tháng Sáu này, khi có những người trải qua những cơn đau nhức, sập nguồn, nhập viện. Cảm ơn mọi người đã tin tưởng và chia sẻ câu chuyện với mình.
Mình nghe, cảm nhận từng rung động, sức ép, cảm giác rần rần dưới da thịt, thấy thôi thúc muốn chia sẻ về hành trình gần nửa năm qua của bản thân và 6 bài học mình nhận ra trên hành trình này.
Về công việc: Đầu năm nay, khi truyền thông chương trình, tư vấn, làm việc với các khách hàng, mình bỗng cảm thấy có cái gì đó sai sai, lệch lệch giữa kỳ vọng khách hàng - nhu cầu của họ - giá trị mình đang trao đi - con người và điều mình thật sự mong muốn. Về mặt lý thuyết, chuyện đó là khó tránh khỏi trong những năm đầu làm kinh doanh.
Nhưng sâu thẳm, nỗi sợ đi sai ngách, xấu hổ liệu rằng mình có đang tự khoác một chiếc áo quá lớn lên người, và cả lo lắng về tài chính, lớn dần lên.
Về mối quan hệ, cảm xúc: Mình kết thúc 2 mối quan hệ 20 năm sâu sắc, bị người trong gia đình nói xấu, gièm pha, và những người còn lại đều khuyên giải mình phải cho qua, phải nhường nhịn, chủ động thăm hỏi để giữ hoà khí. Họ xin lỗi thay người kia, như thể chỉ muốn khoả lấp sự thật, để mọi thứ trở lại như bình thường. Những ngày giáp Tết, mình về nhà nhưng không cảm thấy thuộc về.
Đó là những khoảnh khắc dù hiểu biết, nhưng thật khó để làm điều đúng đắn, không buông lời sát thương hay tổn hại đến ai.
Về sức khoẻ: Cơ thể mình vẫn thường xuyên đơ, tê liệt và kiệt sức. Đó là hệ quả của những đợt thử thách mình cần đi qua, lịch trình dày đặc, sự căng thẳng tâm trí, quá tải cảm xúc và năng lượng, múi giờ sinh hoạt hỗn loạn, của kiệt sức, suy nhược thần kinh do nhiều năm tích tụ lại.
Có những ngày đầu mình lúc nào cũng đang trong trạng thái hangover, cứ nằm vật ra một lúc đi rồi tính sau. Hoặc ngồi dậy, mất 15 phút để tắm gội, rồi đang sấy tóc, lại mệt quá phải ngất 15 phút, mới tiếp tục sấy được.
Về môi trường sống: Rồi đến hành trình tìm nhà, chuyển nhà, làm giấy tờ, setup không gian năng lượng các thứ. Rồi đến sửa nhà, giải quyết các vấn đề phát sinh nhà mới, mối mọt, rào cửa, lắp kệ, chống ẩm, côn trùng, v.v. Đến công đoạn nào cũng có vấn đề xuất hiện, phức tạp, rối rắm hơn bình thường, vấn đề này nối tiếp vấn đề khác, mình liên tục bị cuốn theo, cảm tưởng không dừng lại được, không có quyền tự lựa chọn.
Bên cạnh việc phát sinh thêm đâu đó 100tr, thì một người vốn luôn dựa vào không gian sống để neo lại, sạc năng lượng như mình, thì những vấn đề nhà cửa đã kích hoạt trạng thái sinh tồn, khiến mình luôn thấy bất an.
Cuối cùng thì, nó không chỉ là:
- Sự tự ti không có giá trị, mà là mất niềm tin vào con đường mình chọn
- Sự ám ảnh tổn thương từ quá khứ, mà là cảm giác cô độc, bị bỏ rơi vào những thời khắc quan trọng
- Sự an toàn của không gian sống, mà là kích hoạt lại nỗi sợ thiếu an toàn, bấp bênh bên trong cơ thể kéo dài hàng chục năm
Không phải chỉ sống lại quá khứ, mà còn là mất niềm tin vào tương lai.
Là không biết mình đã tự đưa mình vào điều gì
Là không biết mình đã làm sai điều gì, để dẫn đến bây giờ, why me?
Là không biết phải làm sao nữa bây giờ
Nửa năm còn lại 2025 chắc chắn sẽ còn xoay vần, cải tạo, đập đi xây lại những chủ đề xoay quanh:
- Sức khoẻ tâm thân trí, nhịp sống sinh hoạt
- Định hướng, lý tưởng, sứ mệnh và con người chúng ta muốn trở thành
- Sự mất mát, về tiền của, con người chúng ta vẫn vô thức tiếc nuối, về những mối quan hệ, về sự ra đi của một ai đó
Khi mọi thứ được đào xới lên như vậy, mình vẫn ở đây, dần quay trở lại, thấu suốt con đường mình đi, hàn gắn những tổn thương, chuyển hoá chúng thành tình thương, mở rộng trái tim, xây dựng nền tảng vững chắc cho business và cuộc sống cá nhân.
6 bài học mình nhận ra để đi qua giai đoạn này bình tâm hơn:
1. Sự tái sinh đôi khi mang hình dáng huỷ diệt, và giai đoạn hư vô:
Khi nói về năm số 9, về sự thanh lọc, về khép lại chu kỳ, mở ra chu kỳ mới, về sự đổi mới, khởi đầu, chúng ta đều luôn hy vọng những điều tốt đẹp đến. Trên thực tế, để những gì đúng và tốt đẹp hơn đến, thì mọi chu kỳ thay đổi thời vận đều bắt đầu bằng sự sụp đổ những cái cũ. Mọi sự sụp đổ đều là kết quả của những gì đã chưa khớp, lầm tưởng, sai lệch trong quá khứ.
Thực tế đôi khi phũ phàng. Lạnh lùng. Đơn giản và trực diện.
Chúng ta mong chờ sự tái sinh, nhưng khi sự tái sinh đến, chúng ta không nhận ra. Thay vào đó, là cảm thấy đau đớn, chạy theo tâm trí và muốn tìm cách bấu víu, từ đó vô tình bị cuốn theo những câu chuyện tâm trí dẫn dắt. Hoặc chúng ta mải miết cố gắng, nhưng mãi vẫn không thấy kết quả. Chúng ta cảm thấy tiếng kêu cứu rơi vào thinh lặng.
Sự tái sinh đang ở trong ngay trong thời khắc này. Và giai đoạn hư vô, rỗng không tưởng chừng như mọi thứ không có gì xoay chuyển, đang bị đóng băng, thật ra lại đang ươm mầm, thai nghén và hội tụ năng lượng lại, cho đến khi đủ để tạo nên hình hài của những điều mới.
2. Chuyện gì cũng có nhân duyên của nó:
Đây là câu dạo gần đây mình thường xuyên lặp đi lặp lại nhất, khi gặp khó khăn về nhà ở và giấy tờ. Nói chung dù biết rằng đây là nơi mình sẽ ở, nhưng không ít lần mình hoài nghi có lẽ nào mình đã chọn sai nơi, sai thời điểm, sai người, các thứ các thứ.
Câu nói này, nhắc mình nhớ lại việc không phải tự nhiên mà giữa rất nhiều lựa chọn, mình chọn ra riêng, tại Đà Nẵng, tại ngôi nhà này để gắn bó, an cư lập nghiệp. Những điều tưởng như là ngẫu nhiên, thật ra đều có một sự sắp đặt an bài.
Câu nói này, giúp mình tin với lựa chọn của mình, và quyết tâm đi tiếp, xốc bản thân lại và dũng cảm đối mặt, thay vì cứ đi xong cứ nháo nhác nhìn hai bên đường, tra cứu thông tin đủ kiểu, lúc thì đi tiếp lúc lại rẽ, lúc lại quay xe. Tương tự, câu nói này cũng giúp mình quay lại công việc, ngách và thế mạnh bản thân.
3. Không nói trước được điều gì:
Nói chung nó là về 1% biến số, về quy hàng, về đồng sáng tạo, vì cuộc đời này luôn ẩn chứa nhiều bất ngờ. Nhất là những người phụng sự tâm linh như mình, càng nắm càng mất, càng buông lại càng được. Có rất nhiều thứ khi càng tính toán cặn kẽ chi tiết, hay khi mình nghĩ như thế là thiệt thòi, thì trên đường dài, lại xoay vần thế nào không biết trước được.
Như mình, đang có khách hàng ngon trớn, xong KH gặp vấn đề phải dừng chương trình, refund. Đang bon bon làm việc, thì có hẳn nửa năm nằm vật vờ, hoặc tất tả lo giải quyết vấn đề nhà ở liên tục không còn thời gian để thở.
Nhưng cũng có khi, đang chạy vạy giấy tờ 3 tuần khó khăn, xong tự nhiên được giới thiệu 2 người quen, lần lượt giúp mình xử lý giấy tờ nhẹ nhàng trong vòng một nốt nhạc.
Thế nên việc của mình là cố hết sức trong khả năng của mình, còn lại thì mình tránh ra cho Vũ Trụ làm việc, và mình nương theo dòng chảy.
4. Chuyện gì cũng có cách giải quyết. Nếu được thì tốt, không được thì lại có thêm mối quan hệ, có thêm bài học:
Thật luôn, mình thấy chuyện gì cũng có cách giải quyết luôn, chỉ là cách đó đôi khi nó không như mình mong muốn, không phải tối ưu nhất, hoặc mình phải cực hơn mà thôi.
Kiểu như đang mưa bão mà gặp nhà dột nhỏ nước, thì mình có bực bội hay lo lắng, cách tốt nhất lúc đó chỉ là lấy thau hứng nước, đợi bão tan, gọi thợ qua rồi sửa chữa nhiều ngày mà thôi.
Hay nhà bừa bộn quá, mà mình thì đuối, thì mình sẽ chấp nhận là dồn sức dọn xong phòng nào quan trọng nhất, còn lại mai tính tiếp, thuê người hoặc mua thêm máy móc hỗ trợ.
Nhờ vậy, mình học cách kiên nhẫn, chấp nhận hơn, khoan dung hơn với người khác, mở rộng mối quan hệ thân tình nhiều hơn.
Mình biết cách nhìn nhận, đánh giá một ngôi nhà đáng để ở - không chỉ đẹp hay rẻ, mà là kết cấu vững chắc chưa, che mưa che gió được không, có thông thoáng hay nồm ẩm, có kiên cố an ninh chưa, điện nước sao cho an toàn hợp lý, các vật dụng lắp đặt có dùng được hết công năng, flow có tiện dụng mượt mà hay không. Nói chung là biết cách nhìn xa và phòng bị hơn.
5. Chúng ta không phát triển một mình:
Từ việc tìm nhà, làm giấy tờ, sửa chữa, cho đến hành trình tâm linh, học hành, khách hàng, đu idol, mình có thể làm mọi thứ nhanh nhất, tốt nhất có thể được như bây giờ, đều là nhờ những người xung quanh, người quen của họ, yêu thương, chân thành, giúp đỡ mình.
Mình học cách đón nhận, biết ơn, đối đãi chân thành, thật thà, và cho đi những điều nhỏ bé ngay cả khi mình không dư dả vật chất, hay cảm thấy mình không có gì để cho đi.
Hơn hết, mình học được sự uyển chuyển, nương theo tình huống, ngữ cảnh, tính cách đối phương, và sự cấp bách. Đây là năm mình cũng bị người dưng mắng nhiều nhất =)), nhưng điều ngạc nhiên chính là mình có thể lướt qua nhẹ nhàng, không đối đầu, cũng chẳng ghim gút, hậm hực gì trong lòng haha.
6. Mình sẽ luôn có chính mình bên cạnh dìu dắt mình đi qua tất cả chông gai. Vì thế nên cho dù có đôi lúc mình đánh giá thấp bản thân, nhưng cuối cùng thật ra, mình luôn có nhiều nội lực, tài năng và bền bỉ hơn mình tưởng.
6 insights nghe rất.. hiển nhiên, nhưng càng ngẫm lại trong 6 tháng qua, mình càng thấy đúng, và được tiếp thêm động lực vươn cao, phát triển hài hoà, hạnh phúc khoẻ mạnh.
Bạn đã và đang vượt qua giai đoạn chông gai như thế nào? Chia sẻ cách của bạn với mình nhé.
Sending you love & light,
Châu