“Con là ai mà dám phán xét bản thân, phán xét cuộc đời con.”

Mình đón nhận câu nói trong lúc đang nhâm nhi cà phê, bần thần ngồi nghỉ sau chuyến đi dài, và thấy bản thân đang bực bội với chính mình vì:

- không biết nên làm gì tiếp theo trước những đầu việc dở dang

- sốt ruột với tiến độ công việc

- tự ti vì đã lâu không xuất hiện trở lại

- thậm chí còn tự hỏi cái đích cuối cùng của những việc mình đang làm gì

Và đây là những gì mình nhận được:

“Chỉ có con - người trong cuộc là đang phóng to mọi thứ, soi mói, khó chịu và phán xét chính mình cay nghiệt nhất.

Cha mẹ con, người yêu thương và nuôi dưỡng con, có thể thấy con là món quà quý giá nhất đến với họ trên đời này.

Đấng bề trên - nơi ban cho con năng lượng và sự dẫn dắt, vẫn luôn nhìn con với ánh mắt từ bi, đầy yêu thương và kiên nhẫn. Con quý giá trong mắt cha mẹ, bậc thần linh tối thượng là thế, vậy con có quyền gì mà hạ thấp, phán xét bản thân như vậy?”

Những câu nói đó làm mình dừng lại: Cái cảm giác không đủ giỏi, không đủ nhanh, không đủ tự tin, sẽ luôn xuất hiện bất kỳ lúc nào, hay thậm chí là luôn luôn tồn tại song hành với những cảm xúc tích cực, khi chúng ta đang theo đuổi một việc gì đó đủ quan trọng, có ý nghĩa lớn lao, và mới lạ với chính mình.

Mình đã từng phán xét và tự ti với năng lực bản thân vì kết quả học làng nhàng, bằng cấp thường thường, thậm chí là không nhiều, thi cử chật vật, không làm một công ty nào quá 1 năm, những điều mình biết mình làm bây giờ, cũng chẳng có một chứng chỉ gì cụ thể để chứng minh cả.

Dường như những người tài giỏi xung quanh mình cũng vậy, có thể cứu giúp rất nhiều người, và vẫn nghĩ họ chả làm được gì cho đời, chả tích luỹ được gì cho cuộc sống.

Rồi mình nhận ra, chính hành trình không giống đại đa số mọi người đó, đã giúp mình có những năng lực, trải nghiệm và kinh nghiệm không ai có được. Mình có thể học một chương trình để có bằng cấp, được công nhận và có quyền sống với một danh xưng nào đó, có quyền nghĩ mình “đạt chuẩn - qualified”.

Nhưng chỉ khi mình sống đúng theo tiêu chuẩn đạo đức của nghề, có đủ tình thương và có tâm với nghề, với khách hàng, có khả năng giúp khách hàng giải quyết vấn đề, cái danh xưng đó mới thật sự được hoạt động. Mình mới thật sự sống đúng với danh xưng đó.

Nói cách khác, mình càng thực hành, càng ra kết quả, càng có kỹ năng, thì mình càng “đạt chuẩn”.

Trong lúc quẩn quanh với những tiếng nói chỉ trích đó, có lẽ mình đã vô thức thu mình lại, trốn việc xuất hiện, và cũng đã không nhìn thấy mình đã có thể giúp khách hàng nhiều đến thế nào. Một cách nào đó, những người tin tưởng, mong chờ mình và cần nhận được sự giúp đỡ nhất, đã bị bỏ rơi.

Nếu bạn cũng có những tiếng nói phán xét, hay trải qua hội chứng imposter syndrome, bạn có thể thử 2 cách sau:

1. Xem những tiếng nói ấy xuất phát từ phiên bản nào của bạn: phiên bản quá khứ cảm thấy sẽ không có ai tin tưởng và mua hàng; hay phiên bản tin rằng mỗi chia sẻ, chương trình bạn làm ra sẽ được đón nhận và yêu thích?

2. Thay vì gạt đi, hay lao vào đào sâu, phân tích, giải quyết những vấn đề, lo lắng, nỗi đau bị khuấy động lên, hãy thử dừng lại, chơi đùa với những suy nghĩ, tiếng nói đó. Cho chúng không gian được tồn tại. Lắng nghe chúng rên rỉ ca thán, rồi bảo chúng đợi một chút. Hãy làm một hoạt động chân tay nào đó, hoặc một đầu việc cần thiết, hoặc một hoạt động bạn yêu thích. Sự tập trung, và thư giãn sẽ giúp bạn hiện diện sâu sắc với cuộc sống thực tại hơn, mở ra những ý tưởng mới.

Bạn có đang vô thức phán xét chính mình mỗi ngày không? Và bạn làm điều gì để thay đổi trạng thái đó?

Sending you love & light, 

Châu



Previous
Previous

Các mốc thời gian đáng chú ý để theo dõi tiến trình phát triển cá nhân

Next
Next

Thông điệp năng lượng nửa cuối tháng 6, 2025