Buông bỏ tâm thế nạn nhân và quay về tâm thế chủ động.
Có một điều mà càng làm nghề này lâu, mình càng thấy rõ:
Chúng ta không mắc kẹt vì không biết mình muốn gì.
Chúng ta mắc kẹt vì có một phần bên trong không tin rằng mình được phép có điều đó.
Nhiều khách hàng của mình thông minh, tư duy lập luận sáng suốt, thực hành đều đặn, hiểu rất rõ vấn đề của mình. Nhưng cứ mỗi lần họ bước một bước về phía mong muốn của mình, cơ thể lại kéo họ trở về điểm cũ. Không phải vì họ thiếu kỷ luật hay thiếu quyết tâm. Mà vì sâu bên trong, một phần hệ thần kinh vẫn khẽ nói:
“Điều đó không dành cho mày đâu.”
“Mày chưa đủ tốt.”
“Nếu mày có được rồi, chắc sẽ mất.”
“An toàn nhất là đừng thay đổi gì cả.”
Đó là gốc rễ của cái mà ta hay gọi là “tâm thế nạn nhân” – không phải theo nghĩa tiêu cực, mà theo nghĩa rất con người: cơ thể bạn từng quen sống trong môi trường thiếu an toàn, thiếu sự nâng đỡ, nên nó học cách thu mình, phòng vệ và luôn chuẩn bị cho điều tệ nhất.
Nội tâm nạn nhân không phải là tính cách.
Nó là một dấu vết sinh tồn.
Đứa trẻ bên trong bạn đã từng phải im lặng để được an toàn, phải nín nhịn để tránh bị mắng, phải mạnh mẽ quá sớm để tự bảo vệ mình. Và bây giờ, cơ thể bạn vẫn phản ứng như thể bạn đang sống trong quá khứ đó, ngay cả khi trí óc đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Đây là sự thật quan trọng nhất bạn cần hiểu:
Bạn không manifest điều bạn nghĩ rằng mình xứng đáng.
Bạn manifest điều cơ thể tin rằng mình an toàn để nhận.
Bạn muốn tình yêu, nhưng cơ thể quen với tổn thương.
Bạn muốn tiền, nhưng cơ thể quen với sự thiếu thốn.
Bạn muốn cơ hội, nhưng cơ thể quen với việc thu mình.
Bạn muốn tự do, nhưng cơ thể quen với việc xin phép người khác trước khi thở.
Và điều này dẫn ta đến bước đầu tiên để lấy lại sức mạnh của mình: buông bỏ tâm thế nạn nhân và quay về tâm thế chủ động.
Trong đời, có những khoảnh khắc ta cảm thấy mọi thứ đều ngoài tầm kiểm soát: mất việc, mất một mối quan hệ quan trọng, một thay đổi bất ngờ khiến ta như bị kéo ngược về phía sau. Tự nhiên, ta cảm giác như cuộc đời đang chống lại mình.
Ngày trước, khi mình trải qua một giai đoạn tăm tối như vậy: một mối quan hệ kết thúc, một cánh cửa đóng lại. Mình không thể thay đổi những gì đã xảy ra bên ngoài. Nhưng mình luôn tự nhắc mình một câu:
“Nếu cái này không còn phù hợp nữa, nghĩa là có thứ tốt hơn đang chờ mình phía trước. Rồi sẽ đến lúc mình quay lại và nói: ‘Mình mừng vì chuyện đó đã xảy ra.’”
Nó không phải một câu nói để cố tỏ ra mạnh mẽ.
Nó là một hướng nhìn mới giúp mình gọi sức mạnh quay về.
Chúng ta cần cho mình thời gian để buồn, đau, than, khóc. Điều đó là tự nhiên. Nhưng đến một điểm nào đó, ta cần quay lại nói với chính mình:
“Biết đâu chuyện này đang xảy ra vì lợi ích cao nhất của mình. Mình chọn tin vào điều đó. Mình chọn không để trải nghiệm này trở thành dấu chấm hết của hạnh phúc đời mình. Mình sẽ tạo ra một tương lai tốt hơn rất nhiều.”
Đó là khoảnh khắc bạn bước ra khỏi victim mentality và bước vào empowerment mentality.
Đó chính là lúc sức mạnh trở lại với bạn.
Bạn không thể xây một mindset cao, vững và sáng trên nền móng của tâm thế nạn nhân.
Bạn chỉ có thể xây nó khi bạn nói:
“Mình chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của mình.
Mình chịu trách nhiệm cho tương lai của mình.
Và mình chọn một tương lai phi thường hơn tất cả những gì từng rời đi.”
Điều thật sự dành cho bạn sẽ luôn ở lại, hoặc quay lại — và khi nó đến, bạn sẽ cảm thấy rõ rệt sự phù hợp của nó. Linh hồn bạn không đến đây để sống một cuộc đời nhạt nhòa. Nó đến để trải nghiệm những điều rộng lớn, tuyệt đẹp và xứng đáng với bạn.
Nếu bạn thấy đoạn này chạm vào mình, hãy chia sẻ một trải nghiệm khi bạn từng rơi vào tâm thế nạn nhân và khoảnh khắc khiến bạn bắt đầu thay đổi hướng nhìn.
Mình rất muốn đọc câu chuyện của bạn. Khi bạn nói ra điều đó, bạn đã bắt đầu bước sang phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình rồi.
Sending you love & light,
Châu