Khi bạn không thể bước qua chuỗi ngày âu lo buồn bã
Ngày 12/3, Mặt Trời trùng tụ Thổ tinh tại Song Ngư, Kim tinh trùng tụ Thuỷ tinh tại Bạch Dương, chuẩn bị cho Trăng Rằm - Nguyệt thực tại trục Xử Nữ - Song Ngư ngày mai 14/3, xa hơn nữa là Nhật thực tại Bạch Dương ngày 29/3, nên sức ép năng lượng đang dần nâng cao, dồn ép theo một cách rất.. Song Ngư - tức là nhẹ nhàng, lãng đãng nhưng đặc quánh lại, đến mức mọi ảo ảnh đều trông như thật, không thoát ra được.
Những sự kiện, những suy nghĩ đến với bạn sẽ trông như thật, và bạn khó mà tin vào một kịch bản khác, hay nhìn ra một góc nhìn khác. Mọi người sẽ nhớ lại, hoặc gặp những chuyện khơi gợi, kích động lại một nỗi đau sâu sắc trong quá khứ. Nhìn chung chúng nặng nề, đi kèm với sự lo âu, tội lỗi, xấu hổ, sợ hãi, gây ra nhiều trồi sụt cảm xúc, thậm chí trầm cảm. Cũng có người sẽ cảm nhận được nhiều cảm hứng, yêu đời và say sưa với sáng tạo, sáng tác hơn. Cũng có người sẽ trải qua một đợt uể oải mệt mỏi, sốt cúm.
Mục tiêu của những đợt năng lượng dồn dập mạnh mẽ này là để giúp chúng ta:
Buông bỏ những tổn thương quá khứ, cách chúng ta nhìn nhận đánh giá bản thân một cách có ý thức, trui rèn đức tính kiên cường, bền bỉ
Đón nhận, chọn lọc danh tính mới, cảm nhận về phiên bản mới trong mơ theo mong muốn, chủ động của mỗi người
Hãy nhớ lại lần cuối xảy ra Nhật thực Bạch Dương ngày 20/04/2023, chuyện gì đã diễn ra? Quãng thời gian gần 2 năm đã xảy ra những chuyển biến gì, bạn đã trở thành con người như thế nào? Năng lượng Nhật thực Bạch Dương 29/3 sắp tới cũng sẽ mang tính chất tương tự, nhưng mạnh mẽ hơn vì:
Nhật thực 14/3 trước đó đã đẩy lên rất nhiều cặn lắng để chúng ta nhìn thấy và gột rửa, khép lại một vòng lặp lớn của những sự dính mắc không còn cần thiết
Quá trình tạo nên con người mới này sẽ diễn ra 18 tháng tiếp theo, tức là đến đầu 2026 mới hoàn thành. Chúng ta sẽ có một hành trình tương đối dài và đáng nhớ.
Hải Vương tinh sẽ chuyển cung qua Bạch Dương, mở ra một chu kỳ về con người mới, cuộc sống mới, tiên phong, táo bạo hơn. Trong nhiều tháng qua, lần lượt Kim tinh, Thuỷ tinh, Mặt Trời và Thổ tinh lần lượt đi qua Hải Vương tinh, tạo ra những sự kiện trong cuộc sống mỗi người, với một mục tiêu duy nhất: giúp chúng ta nhìn lại những sự kiện cũ, tổn thương cũ, những suy nghĩ chúng ta tự nhận định nhiều năm trời và tự quyết định:
Chúng ta có thể chỉ đơn giản là buông chúng xuống hay không? Chúng ta có muốn tiếp tục mang vác những điều này đến cuối đời hay không?
Nếu bạn đang trải qua những ngày lao đao, cảm thấy bị nhấn chìm, mắc kẹt không lối thoát như vậy, thì hãy tâm niệm một điều rằng:
NHỮNG ĐIỀU BẠN ĐANG NGHĨ, MẶC ĐỊNH LÀ ĐÚNG, CẢM THẤY CHỈ THẬT SỰ ĐÚNG, CÓ LÝ VỚI BẠN NGAY LÚC NÀY MÀ THÔI. (Điều gì quan trọng nhất cần phải viết hoa.)
Chúng sẽ thay đổi từ cuối tháng 05/2025. Những suy nghĩ, cảm xúc hiện tại chỉ là ảo ảnh được những phiên bản năm tháng trẻ tuổi của bạn tạo ra. Sau tháng 5, cuộc sống và đường hướng của bạn sẽ sáng rõ hơn. Trong thời gian đó, hãy:
Ngồi yên quan sát. Không phản ứng.
Chậm lại mọi thứ. Không nên lên kế hoạch quá xa, quá dày đặc. Hãy ưu tiên 1-2 mục tiêu quan trọng thôi. Trong 1-2 mục tiêu đó, nếu có thể, hãy giảm tần suất làm việc lại. Dành thời gian nghỉ ngơi nhiều nhất có thể.
Hãy tỉnh táo, tránh sa đà vào những hình thức tìm vui quên sầu quá mức: bia rượu, chơi game, xem phim, đọc truyện ngôn tình. Những hoạt động này vô hại, và chúng hấp dẫn. Nhưng khi bạn muốn quên đi nỗi buồn, bị cuốn sâu vào những gì ảo, men say, thì bạn đang đánh mất thời điểm vàng để kết thúc - chuyển giao, và chúng sẽ làm mụ mẫm tâm trí, thậm chí khiến bạn dễ ốm nặng.
Nếu có bất kỳ nỗi buồn, tổn thương nào trồi lên, hãy thử nhìn bằng một con mắt khác, chọn tha thứ và chịu trách nhiệm.
Chúng ta tha thứ không phải vì đối phương xứng đáng, mà là bởi chúng ta có thể. Chúng ta chịu trách nhiệm thông qua việc nhìn nhận lại những sự kiện, nỗi buồn đó:
Chúng ta đã vô thức, vô tình gán ghép suy diễn ra những ý nghĩ, cảm xúc nào từ sự kiện đó như thế nào
Cách chúng ta tương tác, tạo lập mối quan hệ với sự kiện đó ra sao
Những mô thức suy nghĩ đó, đã và đang chi phối hành động của chúng ta, ngăn cản chúng ta sống đúng với bản thân, cuộc đời mình muốn như thế nào. Bởi, cùng một sự việc, nhưng với tính cách bẩm sinh khác nhau, mỗi người sẽ có nhận định, cảm xúc, phản ứng khác nhau.
Chúng ta có thể rèn luyện sự kiên cường bền bỉ. Chúng ta có thể chữa lành, xoa dịu, ôm ấp chính mình bằng những phương pháp cân bằng hệ thần kinh, xoa dịu cảm xúc như breathwork, somatic, thôi miên, reiki, yoga nidra, thiền, journal. Chúng giúp chúng ta bình tĩnh lại, cảm thấy được yêu thương và hỗ trợ - thứ mà có thể lúc nhỏ đã không được đón nhận, để nhìn lại sự việc rõ ràng hơn, có khoảng cách xa hơn. Nhưng cuối cùng thì, chỉ khi chúng ta nhận trách nhiệm, cho bản thân quyền lựa chọn, dứt áo ra đi với những câu chuyện chúng ta tự tạo ra, thì chúng ta mới ngừng thu hút những câu chuyện, trải nghiệm tương tự lặp đi lặp lại trong những ngày tháng tiếp theo.
Ví dụ như một trải nghiệm chính cá nhân mình. Vài năm trước, mình luôn có một nỗi sợ không được lựa chọn, không được ủng hộ, không được chấp nhận. Vì vậy mình làm gì cũng tự ti, khép nép, không dám làm khác đi.
Sau đó, khi kết nối với tuổi thơ, những suy nghĩ, cảm nhận đó đến từ việc những lần mình khóc, tổn thương vì một chuyện gì đó, mình đều bị gạt đi, “Có chuyện gì đâu mà khóc!”, và mặc kệ mình cho đến khi nào tự nín thì thôi. Mình nghĩ đây là trải nghiệm không phải của riêng mình, mà đại đa số chúng ta đều có thể trải qua rồi. Từ trải nghiệm đó, với tính cách của mình, đứa trẻ là mình khi đó đã tự hiểu rằng: “Nếu mình làm khác với đa số, mình sẽ bị gièm pha.”; “Nếu mình lên tiếng cho chính mình, mình sẽ bị bỏ mặc, bị ghét.”
Tất nhiên, lúc mới nhìn ra chuyện đó, mình cũng từng đau buồn, tức giận, giãy nảy một khoảng thời gian khá dài. Rồi sau đó, mình thấy mệt và chán ngán. Mình mệt vì sự lặp đi lặp lại, chán ngán với cảm giác bất lực, bế tắc của bản thân. Mình quyết định chọn nhìn rằng sự việc đã rồi, thì sao? Mình có thể làm gì tiếp theo, để tự định đoạt cuộc sống của mình? Mình đã tự viết nên kịch bản đời mình như thế nào? Mình đã chọn tha thứ, chịu trách nhiệm và bước tiếp, ngay cả khi vẫn đang cảm thấy oan ức.
Nhờ thế, bây giờ nhìn lại, mình nhận ra:
Nếu mình vẫn giữ chuyện đó trong lòng, mình sẽ luôn giữ một ký ức buồn, tiếp tục ghét người đã vô tình gây ra ký ức đó cho mình, và luôn mong thế giới ngoài kia ủng hộ, vuốt ve, an ủi mình, vì mình đã trải qua chuyện buồn như thế nào, và cuộc đời mình gian truân ra sao. Một lý do tưởng chừng rất chính đáng.
Nếu thế giới yêu thương mình, có khi mình vẫn hoài nghi, lo sợ, và luôn bắt bản thân nhớ lại, sống lại trải nghiệm cũ, để không lơ là quên đi mình đã tổn thương thế nào, và cảnh giác bảo vệ mình.
Nếu chẳng may thế giới lại mặc kệ, chỉ trích, bỏ rơi mình, mình lại tiếp tục khẳng định rằng số mình khổ, không ai ủng hộ, ai rồi cũng bỏ rơi mình, và dần khép lòng lại với thế giới.
Mình sẽ phí hoài thời gian chìm đắm trong đau khổ, ăn vạ với thế giới, dính chặt vào những sự khẳng định về đời mình, không thể đón nhận những điều mới tốt đẹp khác, không thể cho bản thân tình yêu, càng không thể cho người khác tình yêu, theo đuổi những mục tiêu lớn lao đẹp đẽ
Trong sự kiện lúc nhỏ đó, bản thân mình - linh hồn mình, vốn đã kết nối với trực giác, với spirit guides và higher self, thế nên vốn đã mang trong mình khả năng yêu thương và tự ôm ấp rồi ngay tại thời điểm đó rồi. Thế nhưng với sự hình thành của bản ngã - trí óc non nớt của một đứa trẻ, cần phải trải nghiệm cuộc sống con người, nên mới tự vơ vào mình, tự nghĩ ra những câu chuyện để xoa dịu, và bảo vệ sự non nớt của bản thân. Ngay từ ban đầu, mình đã đến thế giới này với tình thương, sự toàn vẹn và đầy đủ quyền để sống theo đúng cách mình muốn rồi.
Vậy nên thời khắc tổn thương cũng CHỈ CÓ HIỆU LỰC vào thời điểm đó mà thôi. Chúng có mặt ở đó, để giúp mình khai phá sức mạnh, tình yêu đã sẵn có bên trong. Chỉ là cần có thời gian, đi đường vòng nhiều lần, mang vác gánh nặng không cần thiết, mình mới nhận ra được chuyện đó.
Nhìn ra được bản thân đang đóng vai nạn nhân, đang ăn vạ với thế giới không dễ, vì tâm trí của chúng ta thích những suy nghĩ dễ chịu, dễ dàng đó. Không hiểu sao ban đầu chỉ định viết vài câu về năng lượng trùng tụ, mà cuối cùng lại ra một bài sâu về tâm lý nạn nhân như này. Nếu cảm thấy chạm hay có điều gì rung rinh trong tim, mà bạn vẫn chưa rõ nên làm gì, thì hãy chỉ đọc, cởi mở, và để những dòng chữ rơi vào, lắng lại. Từ từ chúng sẽ đâm chồi nảy lộc, và một lúc nào đó mọi khúc mắc sẽ dần được tháo gỡ. Rồi dần dần bạn sẽ thấy, không sự kiện nào, không một ai có thể nói lên bạn là ai, tác động và thay đổi bạn phải làm điều gì, sống như thế nào thì mới được.
———
Send you all lots of love and light,
Châu Võ