THÔNG ĐIỆP TRĂNG NON BÒ CẠP
THÔNG ĐIỆP TRĂNG NON BÒ CẠP
UP IS DOWN - Trải nghiệm kết nối vào lõi năng lượng Trái Đất, hoà lại vào Dòng chảy Nhựa sống của mình
Mùa trăng Bò Cạp luôn là khoảng thời gian thích hợp để chúng ta đối diện với những tầng cảm xúc chôn sâu bên dưới vô thức mỗi người, bước ra khỏi những giới hạn vẫn đang khiến chúng ta kiềm hãm, nhìn lại, hàn gắn nỗi đau sâu kín, thấu hiểu cảm xúc và bản chất để có thể gạn lọc, chấm dứt gọn ghẽ, và bước qua một trang mới.
Bò Cạp là chủ đề xoay quanh về sự chuyển hoá, chấm dứt, kết thúc, nên tuỳ vào khu vực Bò Cạp trên lá số, chúng ta sẽ trải qua những đợt đập đi xây lại, về mặt tâm trí, tinh thần, thậm chí là bệnh tật, cái chết. Năng lượng này sẽ ảnh hưởng rõ ràng nhất tới mọc Kim Ngưu, mọc Bò Cạp, các hành tinh cá nhân ở cung Bò Cạp.
Cùng với hai chủ tinh của Bò Cạp - Diêm Vương tinh và Hoả tinh đang đối đỉnh nhau, khiến cho những xung đột trong các mối quan hệ, hay bên trong mỗi người dường như trở nên căng thẳng hơn. Dường như chúng ta trở nên tham vọng, sân si hơn, dễ nổi nóng, thích kiểm soát lẫn nhau hơn. Dường như chúng ta cũng dễ đố kỵ, nghĩ xấu về nhau, nặng lời và sẵn tay cắt đứt với mọi điều làm đau mình, dù cho những điều đó có ý nghĩa, có lâu dài với chúng ta hay không.
Về lý thuyết là thế, và có lẽ do Trăng Non Bò Cạp diễn ra trùng tụ với Mặt Trời - Hoả tinh - đồng cung với Diêm Vương tinh trên lá số gốc của mình, nên nó đã đánh thẳng vào tâm lý mình, có thể nói là nặng nề nhất tính tới thời điểm này trong năm. Mình đã chần chừ mỗi khi định viết bài thông điệp lần này, phần vì những cảm xúc, sự ngộ ra quá sâu, mình không chắc có thể diễn tả được trọn vẹn, phần vì nó không mang nét tươi sáng và khích lệ, truyền lửa như mọi lần. Nó rất.. Bò Cạp - tối, nặng nề, ám ảnh, có cái gì đó khốn cùng, và mắc kẹt.
Trong 2 tuần qua, mình đột ngột phải kết thúc tình bạn với hai người bạn lâu năm và sâu sắc. Chúng mình đã chứng kiến nhiều thâm trầm cùng nhau, của nhau, biết những tâm tư cũng như gần như toàn bộ thâm cung bí sử của nhau.
Giây phút kết thúc, mình có thể cảm nhận được đứa trẻ đang hớn hở bên trong mình tắt ngấm nụ cười. Một cái gì đó hồn nhiên, nhiệt thành, mong manh, hy vọng vỡ tan tành. Mình có thể nghe được tiếng loảng xoảng của chúng. Mình đã chết lặng đến mấy ngày sau đó, làm cái gì cũng cảm thấy mệt mỏi, tâm trạng héo hon.
Khi thiếu vắng họ, mình không chỉ vắng đi một nơi để mình nương tựa, chia sẻ, thấu hiểu, yêu thương mình, mà còn vô tình giải phóng ra rất nhiều bóng tối mình không ngờ đến. Mình ngỡ ra khi không còn họ, chỉ cần lấp đầy phần của họ thôi. Nhưng thật ra, họ vốn là những cái nút phong ấn, bảo vệ bóng tối bên trong mình. Để rồi khi không còn họ, tất cả bóng tối ấy nổ tung, trào ra, để lại một cái hố đen sâu hoắm trong lòng. Như thể nếu không cẩn thận, chính mình sẽ bị cái hố đen ấy hút vào nuốt trọn.
HIểu rằng trước tiên, mình cẩn cảm nhận trọn vẹn mọi cảm xúc đã. Vốn dĩ đó cũng là phong cách của mình, đi đến tận cùng mọi thứ. Mình đã cho phép bản thân lắng nghe mọi sự lồng lộn, bức xúc trong mình. Mình để cho bản thân lên xuống theo từng nhịp điệu cảm xúc, khóc cười với chúng, journal với chúng.
Đó là những ngày cảm giác cô đơn, áp lực, tổn thương cứ trào ra. Mình nghe rõ câu “Mình không đáng” vang lên rõ mồn một, và từng chuyện từng chuyện quá khứ mình vốn quên từ lâu, nay lại tái hiện chỉ thoáng qua một giây, mà lại vô cùng sống động. Mình còn sợ, trên hành trình vốn nhiều điều khó nói, những trải nghiệm khốc liệt, còn có thể giải bày cùng ai cho khuây khoả.
Mình nghe được rõ sự đau đớn, thất vọng, tủi hờn, tham vọng đang quẫy đạp dữ dội, mà từng tiếng quẫy đạp đó, dường như rơi lọt thỏm vào thinh không, bị bóng đen nuốt chửng. Không hồi đáp. Không tiếng vọng lại chính bản thân nó. Vô vọng.
Hoá ra, trước khi là một người coi trọng sự nghiệp, mình vốn là một người trọng tình cảm, luôn ưu tiên chọn bạn bè, gia đình, tình yêu, và luôn nồng nhiệt hết lòng với từng người mình yêu thương. Khi mất đi hai người thân thiết, mình cảm tưởng như mình không còn chút giá trị, tự tin nào.
Lúc đó ở Đà Nẵng đang là những ngày mưa dầm, mưa to. Trời trở lạnh. Lòng mình càng chùng và ủ dột kéo dài hơn. Quá trình gột rửa, khóc đó rồi cười đó cũng dài hơn.
Dù cho mình đã chạm được đến những tổn thương, cảm xúc ở tầng sâu hơn, đã nhận ra được những tính cách cốt lõi, những mô thức, các hành vi thói quen ứng xử, lặp lại trong các mối quan hệ, điều mình mong muốn trong các mối quan hệ là gì, biết chắc bước tiếp theo mình cần làm à gì rồi; nhưng thú thật, những góc nhìn, insight mới mẻ đó, không đủ khiến mình cảm thấy cân bằng trở lại.
Có những khoảnh khắc cảm thấy tuyệt vọng, cảm thấy thời gian, hay giai đoạn này sẽ kéo dài vô tận, không biết tìm ánh sáng ở đâu, hay có bàn tay ai đó để níu lấy.
Mình còn đang trong tuần tiếp nhận khách hàng mới, đang trong giai đoạn làm mới chương trình và viết nội dung chia sẻ, cảm tưởng khó khăn gánh nặng chồng chất. Trăng Non đã qua được 2-3 ngày. Mọi thứ vẫn im lìm.
Thế rồi sáng hôm trước, đang ngồi nhâm nhi cà phê, mình bỗng thấy hình ảnh một chiếc rễ cây đâm sâu xuống đại dương xanh thẫm, xuyên vào lòng nước đen ngòm, xuống tận đáy mà không biết được đâu là đáy. Tuy trong lòng thắc mắc tại sao rễ cây lại đâm xuống đại đương, nhưng đó là lần đầu tiên mình cảm nhận được sự ôm ấp mềm mại uyển chuyển mịn sánh như nhung bao quanh thân người.
Một sự an trú tĩnh lặng, cô độc. Khi kết nối sâu, mình nhận ra mình đang cắm rễ sâu vào lõi Trái Đất, nơi chứa đựng nguồn năng lượng vô tận, mạch nước có thể hồi sinh vạn vật. Không như các nơi thường khắc hoạ nơi này sáng lấp lánh màu sắc, ở nơi lõi này, mọi thứ sâu, tối, tĩnh mịch nhưng cảm thấy sự sống vẫn âm ỉ hiện diện, ấm áp, mãnh liệt mà vẫn dịu dàng vô cùng.
Khi tự hỏi, mình - với tư cách là một linh hồn, mình đến Trái Đất này để làm gì, mình thấy mình có hình dạng là một tảng đá to vừa vừa, xanh đen, có độ bóng, đang hấp thụ linh khí nơi đây. Cảm giác cô tịch, lặng lẽ của tảng đá đó có cái gì vừa khiêm cung, vừa vĩ đại, làm mình xúc động.
Một tảng đá chỉ nằm im đã tự toát ra sự sâu sắc, thâm trầm của nó.
Và rằng cho dù nó cô độc, thì nó vẫn có chốn riêng thuộc về. Một nơi tuy tối tăm, nhưng không lạnh lùng
Một sự an trú. Được bao bọc bởi tình yêu sâu thẳm.
Sau trải nghiệm kỳ diệu đó, mình đã kết nối, hay nói cách khác là kích hoạt lại, hoà được vào Nhựa sống của chính mình, mở ra rất nhiều thứ: Mình hiểu cách yêu và thể hiện tình yêu với con người, vạn vật, cuộc sống của mình có thể vô cùng mãnh liệt, bùng cháy nhưng vẫn không kém phần mềm mại, sâu sắc.
Rằng mình tự hào về cách yêu của mình, sẽ cố gắng đến cùng, cho dù biết rằng có thể bị tổn thương nhưng sẽ không làm khác đi, không hối hận, và cũng không vì những trải nghiệm đó mà khép lòng lại với thế gian.
Rằng mọi cảm xúc sâu kín, đen tối dù có khốc liệt và đau lòng đến mấy, thì cũng hãy dũng cảm chạm lấy, cảm nhận và biết ơn mình đã có cơ hội được trải nghiệm chúng.
Rằng tiêu chuẩn các mối quan hệ, công việc của mình đã khác đi: sự hiện diện - kết nối - chia sẻ sâu sắc, trân quý từng phút giây ở bên nhau và không ngần ngại thể hiện sự trân trọng, ghi nhận cho nhau.
Rằng đây là lúc cần Dọn dẹp sạch; những điều không còn phù hợp, và cả những tàn dư tâm trí, cảm xúc, quá khứ, vướng mắc đã - đang dẫn dắt những điều không còn phù hợp đến với mình.
Rằng mọi thứ có thời điểm riêng của nó. Hôm nay tự dưng nhìn vào bộ Healing Water Oracles là biết đã tới thời điểm mình đọc và dùng được luôn
Rằng chúng ta có thể ở trạng thái vui chơi, đón nhận, tận hưởng, không lý trí xét đoán, dùng trực giác, thư giãn chill chill mà vẫn làm việc hiệu quả, và tạo nên thu nhập dồi dào cho mình.
Rằng nỗi đau có thể khiến chúng ta tê liệt, chệch đường khỏi nhịp sống, công việc hàng ngày, nhưng sự chệch đường ấy thật ra đang dịch chuyển chúng ta sang một nhịp sống mới, một trạng thái sống mới trôi chảy hơn, đúng với dòng năng lượng của mỗi người hơn, và từ đó đạt nhiều hiệu quả hơn.
With love,
Châu