“LIFE IS ALWAYS TRYING TO INITIATING US”
2-3 tháng trước, hai bàn tay, hai bàn chân mình thường xuyên tê rần, cảm giác như những dòng điện không ngừng tuôn chảy xuống từ hai cánh tay, hai cẳng chân.
Nửa thân trái của mình đôi lúc như bị kéo giật xuống, tối, nặng, kèm theo một đường năng lượng luôn âm ỉ nhói nhói đi từ xương quai xanh bên trái kéo thẳng xuống phần bụng.
Những triệu chứng này kéo dài khiến mình gần như không thể đánh máy, nhắn tin bằng điện thoại được. MÌnh phải chuyển sang chế độ gửi tin nhắn thoại để duy trì liên lạc, hoặc chỉ nhắn tin khi có việc quan trọng.
Đôi khi, có những lúc đọc những văn bản, nội dung dài, mình chỉ có thể lướt qua mặt chữ, nhưng hầu như không hiểu gì, như thể từng từ đều có nghĩa nhưng khi kết nối lại, chúng mơ hồ và rời rạc. Mình không hiểu hay cắt nghĩa được gì.
Những điều này đã ảnh hưởng toàn bộ đến mọi tiến độ hệ thống dịch vụ của mình, nhất là coaching business đang trong guồng vận hành tương đối mượt mà.
Những kế hoạch dang dở không biết tiếp tục từ đâu. Những bản viết nháp không còn đọng lại chút ký ức gì trong mình. Mình không hiểu tại sao mình đã lên danh sách content và viết những bài đấy ngay từ đầu.
Lúc đấy mình đã sợ.
Sợ vì không biết làm sao để quay lại viết tiếp những bài viết cho hữu ích, rành mạch, rõ ràng, mang vào những kiến thức hữu ích cho độc giả. Mình không thể cấu trúc bài viết theo hướng logic, dòng chảy thời gian hoặc các bước thực hiện như trước được. Đọc những bài chia sẻ của những người làm chuyên môn khác, mình thấy bối rối vì họ làm rất giỏi, mình cũng từng viết được như thế. Nhưng giờ mình chỉ thấy chúng thật xa lạ.
Sợ vì thấy chính bản thân mình đã mất đi những niềm vui lấp lánh bừng sáng với những điều mình đang làm. Bước vào con đường tâm linh hơn 10 năm, phụng sự tâm linh, giúp người khác định hướng cũng ngót nghét 4-5 năm, mình biết rằng tình yêu mình dành cho con người, thế giới vẫn luôn dạt dào. Nhưng nó vẫn còn đang thiếu một mảnh ghép gì đó, một mảnh ghép có thể nuôi dưỡng mình lâu dài, rộng mở, đúng đường đúng đạo.
Sợ vì bỗng nhiên thấy mình không đủ giỏi, khi những gì mình biết đều không thể cắt nghĩa đặt tên, thành hình dưới một bằng cấp cụ thể nào. Sợ vì khi mình đã đạt được một số cột mốc lớn trong coaching business, mình bỗng dưng không biết nên bước tiếp, tiến lên phía trước như thế nào, khi đối diện với thế giới phát triển con người, chữa lành tâm thức ngoài kia đang được phân chia thành rất nhiều nhánh, phương thức tiếp cận và hệ thống rõ ràng, mà mình thì đang nằm bên ngoài hệ thống đó.
Và rồi mình quyết định, buông và cho phép bản thân chìm sâu vào trạng thái sợ hãi, mông lung vô định đó, trong vài ngày. Không kháng cự, không lên kế hoạch. Cho phép bản thân được run rẩy trong những nỗi sợ, sự tăm tối từ những kịch bản mình đang vẽ ra trong đầu, trong sự bất lực, lạc lối hiện tại của mình.
Mình cho phép mình coi những thứ mình thích ngay lúc đó, ngay cả khi trông chúng có vẻ sến súa, vô vị, những bộ phim hường phấn mơ mộng hay những bộ manga thanh xuân học đường.
Mình quay về với một vài hoạt động đơn giản nhất: vận động nhẹ nhàng 30 phút buổi sáng, chuyển động theo nhạc, viết tự do, chiêm nghiệm lại vào cuối ngày, dùng tinh dầu massage chạm vào cơ thể. Ngoài ra, mình đã không đụng gì đến công việc, học hành, kết nối. Bất kỳ điều gì. Cứ thế thả trôi.
Thế rồi trong những khoảng lặng đó, mình chợt nhìn thấy:
Một con người, một sự sống mới trong mình đang được chào đời.
Một cuộc sống khiến trái tim mình rung động đang dần tượng hình.
Một sự sáng tạo đang thành hình.
Và mình đang ở lưng chừng, đã không còn là con người cũ, trong thế giới và cách vận hành cũ.
Nhưng cũng chưa rõ hình dáng về những gì đang hứa hẹn ở tương lai.
Một tiềm năng tuyệt đẹp, háo hức mà cũng nhiều mông lung, mơ hồ.
Để làm tiềm năng ấy sắc nét hơn, mình tiếp tục nương nhờ vào những sự trợ giúp:
1. Tiếp tục routine luyện tập đều đặn, đơn giản cùng với sự hướng dẫn từ các chị em nhà Essensian, được massage ấn huyệt, để từ cơ thể mình lần mò ra được những điểm tắc nghẽn mặt cảm xúc, tâm trí đã chôn chặt bấy lâu nay.
2. Khi tìm ra những suy nghĩ niềm tin giới hạn, mình tiếp tục self-coach, đọc thêm tài liệu, dẫn dắt bản thân nhìn lại quá khứ và gỡ ra từng nút thắt.
3. Thiền định, visualize, journal về sứ mệnh linh hồn, kết nối với Đất Mẹ, tổ tiên thông qua sự dẫn dắt của cô Rebecca Campbell. Để nhớ tại sao mình đến với thế giới này.
4. Đọc thêm tài liệu về archetype được sử dụng thế nào trong tâm lý, chiêm tinh và tarot
5. Trò chuyện với những đồng coach, những anh chị, bạn bè có kinh nghiệm về truyền thông, marketing, thương hiệu và thiết kế để mở mang góc nhìn, để thấy điểm mù của bản thân
6. Những buổi hẹn hò nhẹ nhàng tình cảm cùng khách hàng, bạn bè, chỉ đơn giản là ở cùng nhau, hiện diện trong không gian với mình
Dần dần, mình vỡ oà ra:
Bàn chân trái đang khiến mình luôn đứng lệch người đi đó, thật ra là trực giác luôn nỗ lực hướng mình đi đúng với tiếng gọi tâm hồn nhất.
Khi mọi lý trí, gồng lại cố gắng giữ mọi thứ đi đúng quỹ đạo yếu dần đi, mình rất nghệ sĩ, vô cùng nghệ sĩ, và mình ngày càng muốn chia sẻ qua giọng nói nhiều hơn.
Mình không cần nhìn ngắm những tượng đài thành công, bậc thầy tâm linh ngoài kia để học hỏi rồi tự tạo so sánh với chính mình. Mình đủ sức để xây dựng một sự nghiệp tâm linh theo lập trường riêng của mình: thong thả, nhiều sáng tạo, đủ đầy và luôn bắt nguồn với cơ thể vật lý.
Một thói quen nhỏ mỗi ngày nếu làm đủ và đúng, sẽ là điều neo mình lại, nuôi dưỡng mình, giúp mình thấu hiểu bản thân, phát triển sáng tạo và là tiền đề thúc đẩy mình bước ra thế giới nhiều hơn.
Chỉ bằng việc chậm lại, dám nắm bắt và tu dưỡng chính mình cho đúng, thì con đường đúng và những cơ hội mới cũng dần được đưa đến và trải dài trước mắt.
“Life is always trying to INITIATE us”
Dòng đời không ngừng xô đẩy đưa chúng ta đến những ngã rẽ mới
Phụng sự tâm linh không chỉ là tìm ra hướng đi cho sự nghiệp, mà còn là tìm ra đường đời cho chính mình.
Mọi chất liệu và trải nghiệm trong đời rất tự nhiên đã dẫn dắt mình đến với những công việc tư vấn, định hướng phát triển tâm linh. Để rồi khi càng đi sâu với nghề, chạm phải những thách thức tưởng như đã kịch trần, mình mới được dẫn dắt, lặn sâu xuống nhiều tầng lớp sâu thẳm khác, tháo gỡ để vượt thoát, xuyên thủng qua cái trần giới hạn mà mình đã nghĩ không cách nào thoát ra được.
Sau những xô đẩy vừa rồi, trong năm nay mình sẽ tập trung hơn về dịch vụ chiêm tinh - tarot - hai tình yêu lớn đời mình, cũng như xây dựng những khoá học, workshop cho những bạn nào muốn thành thạo kỹ năng đọc hai bộ môn này.
Bạn có đang gặp những xô đẩy như mình trên hành trình sự nghiệp không? Bạn vẫn vững vàng hay đã qua những ngã rẽ nào rồi?
Cảm ơn bạn đã đến đây, đọc và hiện diện cùng mình tới giờ phút này.
With love,
Châu
*Bài viết vào tháng 2/2025